LỊCH SỬ RA ĐỜI NGÀY THÀNH LẬP ĐOÀN 26/3
CHÀO MỪNG QUÝ BẠN ĐỌC ĐẾN VỚI TRANG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG TIỂU HỌC BẠCH ĐẰNG - KINH MÔN - HẢI DƯƠNG
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Ba chàng ngốc

- 0 / 0
Nguồn:
Người gửi: Phạm Thị Hảo (trang riêng)
Ngày gửi: 10h:10' 10-03-2024
Dung lượng: 1.1 MB
Số lượt tải: 0
Người gửi: Phạm Thị Hảo (trang riêng)
Ngày gửi: 10h:10' 10-03-2024
Dung lượng: 1.1 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
Mục lục
Giới thiệu
Mở đầu
Chương 1 - Đôi lời phân trần
Chương 2 - Kẻ hủy diệt
Chương 3 - Chân trần trên kim loại
Chương 4 - Vạch ranh giới
Chương 5 - Hãy ôn tập thay vì gây chiến
Chương 6 - Loại năm phẩy
Chương 7 - Alok lên tiếng
Chương 8 - Một năm sau
Chương 9 - Học thuyết con chuột
Chương 10 - Hợp tác để kiểm soát
Chương 11 - Món quà
Chương 12 - Neha lên tiếng
Chương 13 - Một năm nữa trôi qua
Chương 14 - Vodka
Chương 15 - Chiến dịch quả lắc
Chương 16 - Ngày dài nhất đời tôi (1)
Chương 17 - Ngày dài nhất đời tôi (2)
Chương 18 - Ngày dài nhất đời tôi (3)
Chương 19 - Ngày dài nhất đời tôi (4)
Chương 20 - Ngày dài nhất đời tôi (5)
Chương 21 - Ngày dài nhất đời tôi (6)
Chương 22 - Ryan lên tiếng
Chương 23 - Kẹo sữa hạt điều
Chương 24 - Mình có làm nổi không?
Chương 25 - Ngày của những bức thư
Chương 26 - Gặp bố vợ
Chương 27 - Những kẻ năm phẩy
Lời cảm ơn
Phụ lục
Credits
Giới thiệu
B
ạn muốn biết cách luyện thi vào một trường đại học hạng
nhất? Ôi thôi đi, dễ chừng một nửa số cây trên thế giới đã bị
đốn để in các loại sách có khi đều đáng vứt vào sọt rác rồi còn gì.
Bạn muốn một cuốn cẩm nang dạy cách sống sót qua những
năm đại học? Thế cũng thôi đi, đến chúng tôi còn chẳng hiểu làm
sao có thể gắng gượng được đến phút cuối nữa là.
Còn nếu các bạn muốn tìm một tấm gương tày liếp về sự sa
ngã nơi giảng đường một khi bạn không biết suy nghĩ cho tử tế,
thì đây, câu chuyện về chúng tôi - ba ngôi sao thời trung học
nhưng lại thành ra Ba chàng ngốc đì đẹt điểm trung bình ngày
đại học với đủ trò quậy phá, gian lận, và cũng là Ba chàng ngốc
luôn sát cánh bên nhau nếm trải nào tình bạn khắc cốt ghi tâm,
nào tình yêu vượt qua mọi rào cản, nào tình thầy trò sáng trong
thân thiết, nào tình cảm gia đình sẵn sàng xả thân.
Và, có thể bạn đã biết, năm 2009, câu chuyện về chúng tôi đã
được đạo diễn Rajkumar Hirani chuyển thể thành Ba chàng ngốc bộ phim Bollywood phá mọi kỷ lục phòng vé để trở thành bộ
phim ăn khách nhất lịch sử Ấn Độ.
CÒN BÂY GIỜ, NÀO, HÃY CÙNG CHÚNG TÔI TRẢI NGHIỆM
NHỮNG NĂM THÁNG TUỔI TRẺ ĐIÊN RỒ NỔI LOẠN!
Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
Mở đầu
T
rước giờ tôi chưa bao giờ phải ngồi trong khoang xe cấp
cứu cả. Thật rùng rợn làm sao. Cứ như thể cả một bệnh viện
được ra lệnh phải thu xếp sơ tán ngay lập tức vậy. Nào dụng cụ y
khoa, ống truyền dịch, dịch truyền, hộp y tế bày kín quanh hai
chiếc cáng. Chẳng còn mấy chỗ cho tôi và Ryan đứng, khi Alok
còn đang nằm nhoài trên cáng. Thì với mười ba vết rạn xương,
bạn được ưu ái nằm cáng là đúng rồi. Tấm ga vốn trắng toát, giờ
đã phủ loang màu máu của Alok. Chẳng thể nhận diện được
người nằm đó chính là bạn tôi, bởi hai mắt cậu đang trợn ngược
lên còn lưỡi thì thè lè như một ông cụ quên mang răng giả. Sau
này bác sĩ bảo bọn tôi rằng bốn cái răng cửa đã bay mất rồi.
Tứ chi Alok bất động, hệt như nửa người bên phải bị liệt của bố
cậu ấy, gối bên phải của cậu gập theo cái kiểu khiến ai nhìn cũng
sẽ ngỡ cậu không có xương. Cậu nằm im lìm, và nếu phải đánh
cược thì tôi sẽ cược là cậu đã đi tong rồi.
“Nếu Alok vượt qua được nạn này thì tớ sẽ viết hẳn một cuốn
sách về những ngày điên rồ của chúng mình. Nhất định đấy,” tôi
thề. Một kiểu lời hứa vớ vẩn ta vẫn tự hứa với bản thân khi đầu óc
đang rối như mớ bòng bong và cơ thể rã rời sau suốt năm mươi
tiếng đồng hồ chưa được chợp mắt…
Chương 1
Đôi lời phân trần
T
rước khi đi vào nội dung chính của sách, xin bạn cho tôi đính
chính vài lời. Cuốn sách này tuyệt đối không phải cuốn cẩm
nang dạy bạn cách sống sót qua những năm đại học. Ngược lại,
có thể coi nó chính là tấm gương tày liếp về sự sa ngã nơi giảng
đường một khi bạn không biết suy nghĩ cho tử tế. Nhưng dù sao
đây cũng chỉ là quan điểm riêng của tôi thôi, bạn có đồng ý hay
không thì tùy. Tôi đồ rằng cả Ryan và Alok, vốn là hai kẻ tâm thần,
sau khi đọc xong chắc sẽ giết tôi mất, nhưng tôi chả quan tâm. Ý
tôi là, nếu hai cậu ấy muốn trưng ra phiên bản của mình thì có
thể tự đi mà viết một quyển khác. Nhưng Alok vốn tậm tịt khả
năng viết lách, còn Ryan dù muốn làm gì cũng đều làm được,
nhưng lại cầm tinh con lười nên chắc chắn sẽ không chịu đặt
mông xuống ghế để gõ phím đâu. Thế nên hai cậu cứ ngậm bồ
hòn đi nhé – đây là câu chuyện của tớ, người viết là tớ, và kể theo
kiểu nào là quyền của tớ.
À, còn một điều nữa tôi phải phân trần trước. Cuốn sách này sẽ
không giúp bạn thi đỗ vào Học viện Kỹ thuật Ấn Độ (IIT) đâu. Tôi
nghĩ rằng phải đến một nửa số cây trên thế giới đã bị đốn để in
các loại sách hướng dẫn luyện thi vào IIT rồi. Tuy hầu hết đều
đáng vứt rác, nhưng có khi những cuốn đó lại có ích hơn cuốn
này của tôi bạn ạ.
Ryan, Alok và tôi chắc hẳn phải là những người cuối cùng trên
quả đất có thể mách cho bạn đường đi nước bước vào IIT. Ba đứa
chúng tôi chỉ có thể nói một điều rằng, nếu bạn có thể tự khóa
mình trong một phòng đầy sách vở trong suốt hai năm ròng và
vứt chìa khóa đi, thì may ra bạn còn có cơ hội thi đỗ vào đây. Mà
nếu những năm học cấp ba của bạn chỉ khổ sở bằng một nửa tôi
thôi, thì có khi việc chôn mình dưới đống sách hóa ra lại không
phải là một ý tồi. Hai năm học cấp ba của tôi quả là địa ngục nơi
trần thế, và nếu không phải là đội trưởng đội bóng rổ hay biết
chơi ghi ta điện từ năm lên sáu, thì rất có khả năng bạn cũng chả
hơn gì tôi. Nhưng thôi tôi không muốn đào sâu vào chủ đề ấy làm
gì nữa.
Đấy, tôi đã đính chính trước rồi nhé, giờ thì bắt đầu được rồi.
Cuộc phiêu lưu nào cũng có giây phút khởi hành, và còn điểm
xuất phát nào tốt hơn cái ngày tôi nhập học IIT và lần đầu gặp gỡ
Ryan cùng Alok: chúng tôi được phân ở phòng cạnh nhau trên
tầng hai ký túc xá Kumaon. Theo lệ thường niên, đúng nửa đêm,
đám sinh viên khóa trên quây hết bọn ma mới chúng tôi lại trên
ban công lớn để bắt đầu nghi thức dằn mặt. Tôi vẫn còn dụi dụi
mắt khi cả ba đứa chúng tôi đứng nghiêm, trước mặt là ba gã
khóa trên. Một gã tên Anurag đứng dựa lưng vào tường. Một gã
khác, qua con mắt bồn chồn của tôi thì trông như một con quỷ
trong mấy chương trình thần thoại rẻ tiền hay chiếu trên ti vi –
cao hơn mét tám, nặng hơn trăm cân, đen, lông lá, hàm răng to
cộ chắc mười năm chưa gặp nha sĩ. Gã này mặc dù trông bặm
trợn thế, nhưng lại rất kiệm lời vì còn mải làm nền cho gã đại ca,
Baku, một cây tăm di động biết quấn khăn, và tôi đoán chừng
chắc cũng tỏa mùi gần giống thế.
“Cái bọn búng ra sữa này, ngủ nghê cho lắm vào? Đám oe con,
tự giới thiệu đi chứ?” gã hét to.
“Thưa đại ca em là Hari Kumar, sinh viên khoa Cơ khí, xếp
hạng 326 toàn Ấn Độ ạ.” Khi bị áp lực, tôi trở nên thật thà như
đếm.
“Thưa đại ca em là Alok Gupta, khoa Cơ khí, xếp hạng 453 ạ.”
Alok nói khi tôi liếc qua nhìn cậu ấy lần đầu tiên. Cậu ta cao xấp xỉ
tôi, một mét sáu lăm – nghĩa là lùn tịt – mắt đeo cặp kính dày cộp
to oành. Dáng người đẫy đà của cậu được choàng trong bộ quần
áo ngủ dài tay cổ truyền màu trắng tinh được là phẳng phiu.
“Ryan Oberoi, khoa Cơ khí, hạng 91, thưa đại ca,” Ryan nói
bằng giọng trầm khàn khiến mọi cặp mắt đều đổ dồn vào cậu ấy.
Ryan Oberoi, tôi lặp lại cái tên này trong đầu. Này nhé, đây rõ
là một chàng trai không hay bắt gặp ở IIT: cao ráo có lẻ, vóc
người gọn gàng do rèn luyện, và một khuôn mặt điển trai đến bất
công. Cậu ta bận một chiếc áo phông rộng màu xám có ba chữ
“GAP” khổ lớn màu xanh dương ngay trước ngực và quần ngố
đen bóng cắt tới gối. Có họ hàng ở nước ngoài là cái chắc, tôi nghĩ
bụng. Chứ làm gì có ai lại mặc áo GAP đi ngủ bao giờ.
“Lũ chết tiệt này,” Baku rú rít. “Cởi quần áo ra ngay.”
“Kìa Baku, sao không nói chuyện với chúng thêm một lúc nữa
chứ,” Anurag phản đối, lưng vẫn dựa vào tường, miệng ngậm
mẩu đầu lọc thuốc lá.
“Không nói niếc gì hết!” Baku giơ một bàn tay gầy nhẳng lên
cao. “Nói niếc gì, cứ cởi cái mớ quần áo chết tiệt ấy ra đi!”
Một gã trông như quỷ khác nhìn chúng tôi cười gian ác và cứ
vài giây lại đưa tay vỗ cái bụng trần. Chẳng còn cách nào khác
nên chúng tôi đành phải cởi bỏ lần lượt mọi mảnh vải trên người,
run bắn lên trước vẻ hoan hỷ quái đản trên gương mặt Baku khi
gã khoan thai đi qua đi lại, nhăn nhở kiểm tra từng đứa chúng tôi.
Cái sự trần trùi trụi càng làm nổi rõ sự khác biệt giữa cơ thể
chúng tôi khi tôi và Alok đều bẽn lẽn di di ngón chân cái trên mặt
sàn để cố tỏ ra thản nhiên về thân hình nhìn như quả bóng bay bị
vặn xoáy của mình. Mèn ơi, cái cậu Ryan lại có thân hình lực
lưỡng hoàn hảo thế cơ chứ, những búi cơ cắt ở những vị trí chuẩn
xác nhất và khung người chuẩn hiếm hoi như hình minh họa
trong sách sinh học. Bạn cứ nghĩ đến một pho tượng tạc ấy. Còn
Alok và tôi thì chẳng thể nào được gọi là nghệ thuật cả.
Baku ra lệnh cho Alok và tôi bước lên trước để đám ma cũ nhìn
cho rõ hơn và cười cho to hơn.
“Nhìn hai thằng này xem, mẹ chúng nó tọng cho ăn nhiều đến
mức sắp nổ rồi đây này, đúng là cái loại trẻ con uống sữa Farex,”
Baku cười nắc nẻ.
Gã mặt quỷ phá lên cười theo. Anurag vừa cười nhoẻn vừa
phun khói sau khi rít cạn một điếu thuốc nữa như để lấy le.
“Đại ca, xin đại ca, cho chúng em đi ạ,” Alok khẩn cầu Baku khi
gã tiến tới gần.
“Hả? Cho chúng mày đi à? Bọn tao đã kịp làm gì với đám mặc
váy chúng mày đâu. Nào hai thằng lợn này, quỳ cả bốn chân
xuống mau.”
Tôi ngoảnh sang nhìn mặt Alok. Mặc dù đôi mắt cậu ấy như ẩn
trốn sau cặp kính chống đạn cồm cộp nhưng chỉ cần nhìn khuôn
mặt méo xẹo là tôi cũng đủ biết cậu ấy đang chực trào nước mắt
giống như tôi.
“Nào, có tuân lệnh đại ca không thì bảo,” gã mặt quỷ mắng. Có
vẻ như gã này và Baku sống cộng sinh với nhau thì phải; Baku cần
cái sức vũ phu của gã, còn gã thì cần Baku như tên nô lệ cần chỉ
dẫn.
Alok và tôi quỳ phục xuống. Những tràng cười lại rộ lên, lần
này từ trên đầu chúng tôi vọng xuống. Gã mặt quỷ đề xuất ý kiến
cho chúng tôi thi bò, ý kiến nguyên bản đầu tiên của gã từ đầu tới
giờ, nhưng Baku phủ quyết ngay.
“Không đua điếc gì hết, tao có ý kiến hay hơn. Đợi tí, tao về
phòng cái đã. Còn hai con bò tồng ngồng này, cấm ngước nhìn
lên.”
Baku phóng thẳng về hướng đầu hành lang trong khi chúng
tôi chờ đợi suốt hai mươi giây căng thẳng, mặt cắm xuống sàn.
Tôi liếc sang bên và thấy nước mắt nhỏ lã chã từ trên mặt Alok
xuống sàn thành một vũng con con.
Trong lúc này, gã mặt quỷ bắt Ryan gồng người lên và bắt
chước những dáng đứng của võ sĩ. Tôi cược là cậu ta hẳn phải rất
ăn ảnh, nhưng không dám ngước lên để kiểm chứng.
Tai tôi dỏng lên khi nghe thấy tiếng bước chân Baku hối hả
quay lại.
“Xem tao có cái gì đây,” gã giơ hai tay lên.
“Baku, cái này để làm cái quái gì thế…?” Anurag hỏi trong khi
chúng tôi ngẩng đầu lên.
Trên mỗi tay gã là một chai Coke rỗng. “Cứ đoán thử đi,” gã
nói, gõ gõ hai cái vỏ chai vào nhau, làm mấy động tác kích dục.
Khuôn mặt nghiêm lại, nhưng hai tay vẫn gồng lên theo dáng
mẫu, Ryan đột ngột lên tiếng, “Đại ca, chính xác là anh muốn làm
gì?”
“Gì, lại còn chưa rõ à? Mà mày là ai mà dám chất vấn tao?”
Baku chựng lại.
“Dừng lại đi, đại ca,” Ryan lên giọng.
“Cút con mẹ mày đi,” Baku chửi, hai mắt lộ rõ vẻ không thể tin
nổi, trợn trừng kinh ngạc nhìn kẻ phản kháng trâng tráo dám
chống lại uy quyền của một bậc đàn anh.
Khi Baku đang chuẩn bị đưa hai cái chai vào vị trí, Ryan rũ bỏ
dáng đứng tượng tạc và nhảy phốc lên. Thừa cơ gã đang không
để ý, Ryan chộp lấy hai cái chai và dập mạnh xuống hai bàn chân
gã, khiến gã phải buông tay ra, hai cái chai đã nằm trong tay Ryan
như trong phim James Bond.
Cả lũ chúng tôi đều hiểu cú dập đó phải đau đến mức nào, vì
tiếng hét của Baku có tần số siêu âm.
“Bắt lấy thằng chó đẻ,” Baku rít lên trong đau đớn.
Chỉ số IQ của gã mặt quỷ bị diễn biến vụ việc làm lu mờ đi,
nhưng hai tai gã thì vẫn kịp bắt lấy mệnh lệnh hành động, nhưng
khi gã vừa định thần để ra tay thì cũng là lúc Ryan đập choang hai
vỏ chai vào lan can ban công. Giờ cả hai cái chai đều bị vỡ đáy, và
cậu quơ quơ hai cổ chai vỡ nham nhở lên không trung.
“Lại đây nào bọn chết tiệt,” Ryan chửi, mặt đỏ như miếng dưa
hấu. Baku và gã mặt quỷ lui lại vài bước. Anurag, nãy giờ vẫn
gườm gườm từ đằng sau, đột nhiên nói lớn. “Ơ kìa, mọi người
bình tĩnh lại nào. Sao lại đến nông nỗi này? Cậu kia tên gì ý nhỉ - à
Ryan, sao lại nghiêm trọng thế. Đùa vui chút thôi mà.”
“Tôi chả thấy gì vui hết,” Ryan gầm gừ. “Các anh cuốn xéo khỏi
đây được rồi đấy.”
Alok và tôi quay ra nhìn nhau. Tôi chỉ mong Ryan hiểu rõ cậu ấy
đang làm gì. Ý là, ừ thì cậu ấy đang cứu hai cặp mông của chúng
tôi khỏi cái chai Coke, nhưng cái chai Coke bị đập vỡ thì có thể
gây hậu quả khôn lường.
“Cậu nghe anh nói đây,” Anurag vừa lên tiếng thì bị Ryan cắt
ngang luôn.
“Có xéo ngay không,” Ryan gào to đến mức Baku như bị thổi
bay bởi âm hưởng khủng khiếp đó. Thực ra, gã đang lui dần từng
bước một, chậm mà chắc, cho tới khi gã rảo cẳng chạy như bay
khỏi đó, gã mặt quỷ chạy theo sát nút. Anurag há hốc miệng
đứng nhìn Ryan một lúc lâu, rồi nhìn qua bọn tôi.
“Bảo cậu ấy tự kiểm soát đi. Bằng không, rồi sẽ có ngày cậu ấy
cho cả hai chú mày tiêu đời đấy,” Anurag nói.
Alok và tôi lồm cồm bò dậy mặc quần áo vào.
“Cảm ơn Ryan nhé, tớ sợ phát run lên được,” Alok vừa nói vừa
tháo kính ra để lau nước mắt và mũi dãi, cuối cùng cũng được
đứng trực diện với người hùng của mình.
Phải có lý do thì người ta mới nói đàn ông không nên khóc, vì
khi đàn ông khóc trông thật xấu xí. Cặp kính của Alok trông đã
não nề lắm rồi nhưng đôi mắt húp híp ướt nhễu nhại như trẻ con
của cậu ấy thì còn có khả năng khiến bạn trầm cảm đến tự sát
mất thôi.
“Ừ, cảm ơn Ryan, cậu cũng liều thật đấy. Gã Baku bệnh hoạn
thật. Nhưng cậu nghĩ mấy gã đó có định làm thật không nhỉ?” tôi
cố lấy vẻ bình thản lên tiếng.
“Ai mà biết được? Có thể không,” Ryan xoay xoay khớp vai.
“Nhưng không thể đoán được khi nào thì những gã đó nổi cơn
lên đồng đâu. Tin tớ đi, tớ sống ở quá nhiều trường nội trú rồi.”
Động thái anh hùng của Ryan đủ để khiến ba chúng tôi nhanh
chóng trở nên thân thiết như keo dán Fevicol. Thêm vào đó,
chúng tôi lại là hàng xóm ký túc của nhau và học cùng khoa nữa.
Người ta cứ nói bạn không nên tiến xa hơn với những người bạn
lên giường ngay đêm hẹn hò đầu tiên. Ừ thì, mặc dù chúng tôi
chưa lên giường cùng nhau, nhưng chúng tôi đã nhìn thấy nhau
khỏa thân ngay từ lần gặp đầu rồi còn gì, nên có lẽ chúng tôi
không nên làm bạn với nhau mới phải. Nhưng bộ ba ngự lâm
pháo thủ này thì dù muốn cũng không tách rời nhau ra được.
“M-Á-Y-M-Ó-C,” trên tấm bảng đen kẻ đậm loạt chữ cái to
tướng.
Khi bước vào giảng đường thiết kế theo hình khán đài vòng
cung, mỗi đứa chúng tôi vớ lấy một xấp tài liệu phát tay. Vị giảng
viên ngồi cạnh bảng đen nhìn như con bọ cánh cứng trương
phồng đang dõi nhìn chúng tôi ổn định vị trí và chờ cho tiếng ồn
ào lắng xuống.
Trạc tứ tuần với mái tóc muối tiêu bóng loáng hẳn vừa được
chải vuốt ba thìa đầy dầu dừa, ông thầy bận áo sơ mi xanh nhạt
bỏ ngoài quần, túi ngực cắm một lúc ba cây bút và mấy thỏi phấn
trắng nhìn như một băng đạn.
“Xin chào các anh chị. Tôi là giáo sư Dubey khoa Cơ khí… thế
nào, ngày đầu tiên ở giảng đường đại học nhỉ? Các anh chị có
cảm thấy đặc biệt không?” giọng ông đều đều như máy.
Cả lớp vẫn im phăng phắc. Chúng tôi còn đang bận đọc lướt
qua tài liệu và làm quen với không khí bầy đàn này.
Đây là môn Quá trình Sản xuất, thường hay được gọi tắt là Quá
Sản cho gọn. Tài liệu có lược rõ giáo trình cho cả khóa, bao gồm
những công nghệ cơ bản của sản xuất – từ hàn mối, gia công, đúc
cho tới uốn và định hình sản phẩm. Đi kèm với giáo trình là
phương thức chấm điểm.
Kiểm tra chính – 40%
Kiểm tra phụ - 20%
Thực hành – 20%
Bài giao về nhà (6-8 bài) và Trắc nghiệm đột xuất (3-4 bài) – 20%
Sau khi không thấy ai mặn mà gì cho lắm với màn chào hỏi của
mình, giáo sư Dubey bèn đổi sang giọng hồ hởi hơn. “Tí nữa hãy
xem tài liệu cũng chưa muộn. Không phải lo, rồi các anh chị sẽ
được phân phát tài liệu cho no nê thì thôi, mỗi môn một xấp. Giờ
thì xếp chúng qua một bên đi,” ông vừa nói vừa đứng dậy tiến về
phía bảng.
Rồi ông rút một thỏi phấn ra khỏi túi bằng động tác vung tay
đầy hào khí như chiêu quăng mìn của mấy kẻ khủng bố ta hay
xem trên phim, gạch chân từ 'máy móc' khoảng sáu lần, và quay
ra nói. “Máy móc, lý do tồn tại duy nhất của một sinh viên khoa
Cơ khí. Tất cả những gì anh chị học ở đây đều được ứng dụng vào
máy móc hết. Nào, ai định nghĩa cho tôi xem máy móc là gì nào?”
Cả lớp lại càng lặng im hơn. Đó là bài học đầu tiên: những sắc
thái khác nhau của sự im lặng.
“Ai nào?” ngài giáo sư hỏi lại lần nữa khi ông bắt đầu đi xuyên
qua dãy bàn chúng tôi ngồi. Trong khi những đứa ngồi sát lối đi
đang cố hết sức tránh ánh săm soi của thầy, tôi quay đầu quan
sát đám bạn đồng môn mới. Cả lớp phải có đến bảy mươi người,
trên tổng số ba trăm toàn khóa. Tôi để ý thấy một cậu ngồi trước
đang nhìn theo thầy giáo đầy căng thẳng, cái đầu thò trước thụt
sau, miệng há hốc; đúng kiểu nhút nhát mà gã Baku chỉ cần búng
tay là run như cầy sấy.
“Anh này,” giáo sư Dubey chọn ngay tôi làm nạn nhân đầu
tiên.
Đó là lần đầu tiên tôi rơi vào trạng thái choáng váng đó, toàn
thân đóng băng, lưỡi dính líu ríu vào lợi, các mạch máu như vỡ
tung và mồ hôi tuôn trào như suối.
“Anh chứ còn ai, tôi gọi anh đấy,” ông thầy nói thêm.
“Hari, Hari…” có giọng nói nào từ trong đầu đang gọi vọng lại,
nhưng tôi đã hồn lìa khỏi xác mất rồi. Lẽ ra tôi phải cố mà rặn
bừa ra một câu trả lời bất kỳ, hoặc ít nhất cũng phải thú nhận 'Dạ
em không biết ạ' nhưng cái miệng tôi lại mở thành chữ ẠEÔẠ.
“Lạ nhỉ,” vị giáo sư chẩn đoán đầy hoài nghi rồi chọn nạn nhân
tiếp theo.
“Cậu áo kẻ ca rô kia. Phát biểu xem nào?”
Từ nãy đến giờ Áo Ca Rô vẫn hí hoáy giả vờ ghi chép để tránh
cái nhìn soi mói của giáo sư. “Dạ thưa thầy, máy móc là, thưa
thầy… là một loại thiết bị… như kiểu những linh kiện lớn… thưa
thầy… như kiểu bánh răng cưa lớn… và vân vân ạ…”
“Hả?” Giáo sư Dubey biểu lộ rõ sự khinh miệt với Áo Ca Rô như
muốn nhổ toẹt vào mặt cậu ta. “Đấy thấy chưa, cứ qua mỗi khóa
là tiêu chuẩn lại phọt phẹt đi một bậc. Tiêu chí đầu vào quá lỏng
lẻo!” Ông lắc lắc cái hộp sọ được tẩm đẫm dầu dừa, cái hộp sọ
chứa đủ thông tin toàn thư trên hành tinh này, bao gồm cả định
nghĩa về máy móc.
“Nói cứ như đúng rồi ấy. Mài mòn cả đũng quần suốt hai năm
trời mới đỗ được vào cái trường khỉ gió này. Với các ông bà ấy thì
một chọi một trăm vẫn còn quá lỏng lẻo,” Ryan thầm thì vào tai
tôi.
“Suuuuỵt,” giáo sư quay sang nhìn ba đứa chúng tôi ra lệnh,
“mà thôi, định nghĩa máy móc cũng đơn giản thôi. Bất kỳ thứ gì
giúp giảm thiểu nhân lực thì được gọi là máy móc. Bất kỳ thứ gì.
Thế nên cứ nhìn ra thế giới xung quanh mình là anh chị sẽ thấy
máy móc ở khắp mọi nơi.”
Bất kỳ thứ gì giúp giảm thiểu nhân lực, tôi nhẩm lại trong đầu.
Ừ thì cũng đơn giản đấy chứ nhỉ.
“Thế nên, từ những công xưởng thép khổng lồ cho tới những
chiếc chổi đơn giản, con người đã phát minh ra rất nhiều thứ để
giảm thiểu nhân lực,” vị giáo sư nói tiếp khi nhận thấy cả lớp như
đang bị hút hồn bởi lời giải thích quá đơn giản của mình.
“Máy bay ạ?” một đứa ngồi đầu bàn hỏi.
“Máy móc đấy,” giáo sư đáp.
“Cái ghim giấy,” một đứa khác gợi ý.
“Máy móc đấy.”
Thật tuyệt vời làm sao. Cái thìa, ô tô, máy xay sinh tố, con dao,
cái ghế - đám sinh viên đưa ra hết ví dụ này đến ví dụ kia, và vị
giáo sư chỉ có đúng một câu trả lời – máy móc.
“Hãy yêu mến thế giới quanh mình đi,” ông nở nụ cười đầu
tiên, “bởi các anh chị sẽ trở thành những ông chủ bà chủ của máy
móc đấy.”
Cảm giác hoan hỷ tập thể lan tỏa khắp cả lớp vì đã thành công
trong việc biến chuyển vẻ mặt nhăn nhó của giáo sư thành
những nụ cười.
“Thưa thầy, thế còn máy tập thể dục thì sao ạ, như cái ghế nằm
đẩy tạ chẳng hạn?” Ryan phá vỡ bầu không khí đầm ấm.
“Cái ghế đẩy thì sao?” Ánh hào quang trên mặt giáo sư Dubey
vụt tắt.
“Nó có giúp giảm nhân lực đâu ạ. Thực ra nó còn lấy thêm đấy
chứ.”
Cả lớp lại nín thinh.
“À, ý tôi là…” giáo sư Dubey vừa nói vừa cố kiếm lý lẽ để tranh
luận.
Chậc, cái cậu Ryan này đúng là sắc bén thật!
“Có lẽ nào định nghĩa vừa rồi hơi bị đơn giản quá mức không
ạ?” Ryan hỏi bằng giọng hiếu học đầy giả tạo.
“Cậu muốn chứng tỏ cái gì đấy hả?” ông thầy mím môi tiến lại
gần chúng tôi. “Ý cậu là tôi sai phỏng?”
“Dạ không đâu ạ, em chỉ…”
“Liệu cái thần hồn. Đây là lớp học của tôi, cậu cứ liều liệu đấy,”
giáo sư Dubey chỉ nói được có thế khi xoay người bước trở lại bục.
“Được rồi, tếu táo thế đủ rồi. Giờ ta tập trung vào Quá Sản,”
ông vừa nói vừa lau xóa chữ “máy móc” cùng sáu cái gạch chân,
“môn của tôi quan trọng lắm đấy. Tôi biết thế nào các giáo sư
khác cũng nói y như vậy về môn của họ. Nhưng tôi quan tâm đặc
biệt đến Quá Sản. Thế nên, đừng có cúp tiết, nhớ hoàn thành đầy
đủ bài giao về nhà và luôn chuẩn bị kỹ lưỡng, những bài trắc
nghiệm bất ngờ có thể rơi từ trên trời xuống bất cứ lúc nào.”
Rồi ông đi vào bài giảng về đúc, một trong những phương
pháp lâu đời nhất để xử lý kim loại. Sau một tiếng đồng hồ thao
thao về việc sắt nóng chảy thế nào và công nhân luyện kim đổ nó
vào khuôn cát ra sao, vị giáo sư kết thúc buổi học.
“Bài giảng hôm nay đến đây là hết. Một lần nữa, xin chúc các
anh chị may mắn trong khóa học ở đây. Hãy ghi nhớ rằng, như lời
giáo sư Cherian trưởng khoa này vẫn nói, chương trình học ở đây
được thiết kế nặng như vậy là để không ai được phép sao nhãng.
Và hãy tôn trọng điểm số. Anh chị nào học hành lẹt đẹt, thì tôi
đảm bảo đấy… anh chị sẽ không kiếm nổi việc, chẳng học lên cao
được, và tương lai coi như đi tong. Nhưng nếu anh chị đạt điểm
tốt, thì cả thế giới sẽ ngon như con sò non. Thế nên, đừng để tụt
điểm, một lần cũng không được, nếu không thì sẽ chẳng có sò
đâu, chỉ toàn bùn nhão thôi đấy.”
Một luồng điện chạy dọc theo sống lưng tất cả chúng tôi khi vị
giáo sư kết thúc lời phát biểu bằng việc thẳng tay đập toẹt cái
khăn lau bảng xuống bàn rồi cất bước rút lui trong một đám mây
bụi phấn.
Chương 2
Kẻ hủy diệt
N
gười ta nói, khi bạn vui thì thời gian trôi nhanh như gió. Chỉ
riêng kỳ học đầu tiên, với sáu môn, trong đó có bốn môn có
lớp thực hành, thời gian kéo lê vô cùng chậm chạp và uể oải,
những giây phút vui thú lặn đi đâu mất tăm. Hằng ngày từ tám
giờ sáng đến năm giờ chiều, chúng tôi bị khóa trái trong tòa học
viện tám tầng với những giờ lên giảng đường, lớp bổ túc và ca thí
nghiệm. Chiều buông xuống cũng là lúc chúng tôi nướng những
tiếng đồng hồ còn lại trong thư viện hoặc trong phòng riêng để
làm báo cáo và hoàn thành bài được giao. Mà đấy là còn chưa kể
các bài thi! Mỗi môn học có hai bài thi phụ, một bài thi chính và
ba bài trắc nghiệm bất ngờ; nếu tính trắng ra thì bảy bài nhân với
sáu môn là bốn mươi hai bài kiểm tra mỗi học kỳ. May mắn là
trong tháng đầu tiên các thầy cô đều nương tay không ra bài trắc
nghiệm nào cả, viện cớ rằng đây vẫn còn là giai đoạn châm chước
cho sinh viên lấy đà khởi động; nhưng giai đoạn châm chước đã
sắp kết thúc rồi và điều này có nghĩa là những bài trắc nghiệm có
thể thình lình hiện ra bất cứ lúc nào. Trong mỗi giờ giảng, chúng
tôi đều phải cố nắm bắt lấy những dấu hiệu gợi ý tinh vi của thầy
cô về khả năng giờ giảng tiếp theo sẽ có kiểm tra đột xuất.
Trong khi đó, tôi chơi với Ryan và Alok ngày càng thân hơn. Bố
Ryan là chủ một xưởng thủ công mỹ nghệ, nôm na là nơi các
nghệ nhân gốm sứ ngày đêm nai lưng ra chế tác bình hoa xuất
khẩu sang thị trường châu Âu. Cả bố và mẹ cậu ấy đều tích cực
tham gia kinh doanh, và việc họ thường xuyên đi công tác có
nghĩa là Ryan phải được gửi vào trường nội trú, một ngôi trường
sang trọng có kiến trúc thuộc địa ở thị trấn cao nguyên
Mussoorie.
Gia đình của Alok nói cho dễ nghe thì điều kiện hơi hạn chế,
còn nói thẳng ra thì là hộ nghèo. Mẹ cậu ấy là thành viên có thu
nhập duy nhất trong gia đình, và như tôi được biết thì lương giáo
viên cùng lắm cũng chỉ ba cọc ba đồng. Thêm vào đó, một nửa
lương hằng tháng của bà thường xuyên phải trang trải cho thuốc
men chăm sóc chồng. Lại còn bà chị gái Alok tuổi càng ngày càng
tiến gần cái “ngưỡng ế”, theo lời tả não nề của Alok, đấy cũng là
một mối lo lớn khác của cả nhà cậu ấy. Cứ nhìn đấy thì tôi cũng có
thể áng chừng bà chị hẳn cũng không thể nào được liệt vào dạng
sắc nước hương trời.
Tôi cũng thông thuộc dần với Kumaon và một số bạn bè cùng
ký túc. Tôi sẽ không đi sâu vào từng người một, nhưng ở góc
hành lang là Sukhwinder có biệt hiệu “Ông Hớn Hở” vì chỉ cần bắt
gặp bất kỳ thứ gì nhìn hao hao giống con người là cậu này nhoẻn
ngay ra một nụ cười nhăn nhở. Ngay sát nách là phòng của
Venkat cần cù có thói quen dán kín cửa sổ bằng giấy đen dày và
tự khóa mình ở rịt bên trong. Bên kia hành lang là dãy phòng của
đám lớp trên, bao gồm cả Baku, Anurag và những loài vật còn lại.
Ryan, Alok và tôi thường hay học bài cùng nhau mỗi tối. Một
buổi chiều nọ, một tháng sau khai giảng, ba đứa ngồi tụ tập
trong phòng tôi để hoàn thành cho kịp hạn bài tập môn vật lý
lượng tử.
“Chết tiệt,” Ryan nhấc mình khỏi ghế để vươn vai co duỗi cái
cột sống hoàn hảo của mình. “Thật là một tuần điên rồ, nào lên
lớp, làm bài tập, rồi lại lên lớp, rồi lại làm bài, đấy là còn chưa kể
mấy bài trắc nghiệm sắp tới. Sống thế này cũng gọi là sống à?”
Alok đang ngồi ở bàn tập trung làm bài, đầu cúi vẹo sang một
bên, chỉ cách tờ giấy có năm phân. Lúc nào cậu ấy cũng viết ở tư
thế này, đầu gí xuống gần bàn, ngón tay nắm chặt bút, những tờ
giấy trắng phản chiếu trong cặp kính dày cộp.
“Gì c…” Alok ngước lên hỏi như kẻ ngớ ngẩn.
“Tớ bảo là sống thế này mà cũng gọi là sống à?” Ryan hỏi,
nhưng lần nay lại quay sang phía tôi.
Tôi đang ngồi vắt chân trên giường, vật lộn với bài vật lý kê
trên tấm bảng vẽ. Đến lúc phải giải lao rồi, tôi đặt bút xuống.
“Cậu thích gọi gì thì gọi,” tôi ngáp một cái to đến méo cả
miệng, “nhưng chả thay đổi được gì đâu.”
“Tớ thấy thế này chả khác gì đi tù. Khác gì đâu. Nhà tù chết
tiệt,” Ryan đấm một cú vào bức tường đã bong tróc.
“Ơ thế cậu quên rằng đây là IIT, trường đại học tốt nhất nước
à,” Alok bật cười.
“Thế thì sao? Thì được phép tống hết học sinh vào trại giam
à?” Ryan đưa tay chống nạnh.
“Không. Nhưng phải có tiêu chuẩn nhất định chứ,” Alok nâng
bàn tay lên ra ý đo chiều cao.
“Chuẩn thế này mà gọi là cao à? Quần quật đến đêm như một
đám ong thợ đần độn. Hôm qua Quá Sản, hôm kia Cơ Ứng, hôm
nay Lý Lượng… cứ triền miên thôi,” Ryan lầu bầu. “Chậc, tớ phải
giải lao mới được. Ai muốn đi xem phim nào?”
“Thế còn bài tập thì sao?” Alok chớp mắt.
“Rạp Priya đang chiếu Kẻ hủy diệt đấy,” Ryan đánh trống lảng.
“Thế mấy giờ mình mới ngủ?” Alok hỏi.
“Cậu này con nhà nề nếp nhỉ?” Ryan nói vẻ bao dung.
“Tớ sẽ đi,” tôi nói, dẹp tấm bảng vẽ qua một bên, “nào Alok, lát
nữa mình làm tiếp.”
“Lát nữa là sẽ muộn lắm đấy nhé,” Alok ngần ngừ cảnh cáo.
Tôi đứng dậy rút chiếc bút ra khỏi tay cậu ấy cất vào hộp dụng
cụ hình học. Vâng, Alok có hẳn một chiếc hộp đựng dụng cụ hình
học như thể năm nay cậu ấy mới tròn mười hai tuổi.
“Đứng dậy nào,” tôi nói, vừa lúc để ý thấy trong hộp có hai cây
bút vẽ. “Này cậu mang theo bút vẽ làm gì thế?”
“À không có gì,” Alok ấp úng.
Tôi nhấc hai cây bút lên làm bộ vẽ vòng cung trong không khí.
“Thế thì mang theo làm gì? Để tô màu sơ đồ mạch điện à?” Tôi tự
bật cười bởi câu bông đùa của mình, tay vẫn khua khoắng hai cây
bút. “Hay là để thể hiện tâm hồn nghệ sĩ trong giờ Quá Sản? Để
vẽ khuôn mặt quàu quạu của giáo sư Dubey à?”
“Không. Thật ra là bút của bố tớ đấy. Ông vốn là họa sĩ, nhưng
giờ thì ông bị liệt rồi.”
Trong cuộc đời, có những giây phút bạn chỉ ước sao khủng
long không tuyệt chủng và chỉ cần huýt sáo là sẽ có một con chạy
ra nuốt chửng bạn. Tôi như đóng băng, hai tay trơ ra giữa không
trung.
Trông thấy bộ dạng tôi, Ryan phải cắn răng lại để vừa cố không
phì cười, vừa chẹp chẹp đầy thông cảm với Alok. “Thật vậy à Alok?
Chuyện buồn quá. Tớ rất tiếc,” cậu ta nói, khoác vai Alok. Đồ chết
giẫm, dám ghi điểm qua mặt tôi trong khi có phải lỗi của tôi đâu
cơ chứ.
“Không sao đâu. Cũng từ lâu lắm rồi. Giờ cả nhà tớ đã quen với
việc ấy rồi,” cuối cùng thì Alok cũng đứng dậy để đi xem phim,
trong khi tôi vẫn đang ước giá như mình bốc hơi được.
Khi chúng tôi bước ra khỏi phòng, Ryan sánh vai cùng Alok,
còn tôi lẽo đẽo theo sau cách sáu bước chân.
“Chậc, cả đời tớ chỉ toàn sống trong trường nội trú nên chẳng
thật sự hiểu được. Chắc phải khó khăn lắm nhỉ. Làm sao gia đình
cậu xoay xở được?” Ryan tiếp tục.
“Thực ra được bữa nào hay bữa nấy thôi. Mẹ tớ là giáo viên
Sinh vật. Nguồn thu duy nhất của cả nhà đấy. Bà chị tớ vẫn chưa
học xong đại học.”
Tôi gật gù, cố hết sức làm ra vẻ mình cũng cảm thông với hoàn
cảnh bạn tôi lắm.
“Chứ các cậu nghĩ xem làm sao tớ lại thi đỗ được vào IIT? Hai
năm vừa qua tớ phải chăm sóc bố,” Alok nói.
“Thật thế à?” tôi hỏi, chớp lấy cơ hội tham gia vào cuộc tâm sự.
“Ừ, ngày nào sau giờ học tớ cũng phải chăm bố và học bài.”
Ryan có xe nên việc đi xem phim trở nên dễ dàng hơn. Đi xe
máy mà đèo ba như bánh kẹp là trái luật, nhưng mấy bác cớm có
tóm được bạn thì cũng hiếm khi đòi hơn hai mươi đồng. Khả
năng bị tóm chưa đến một phần mười, nên Ryan kết luận theo cơ
sở x...
Giới thiệu
Mở đầu
Chương 1 - Đôi lời phân trần
Chương 2 - Kẻ hủy diệt
Chương 3 - Chân trần trên kim loại
Chương 4 - Vạch ranh giới
Chương 5 - Hãy ôn tập thay vì gây chiến
Chương 6 - Loại năm phẩy
Chương 7 - Alok lên tiếng
Chương 8 - Một năm sau
Chương 9 - Học thuyết con chuột
Chương 10 - Hợp tác để kiểm soát
Chương 11 - Món quà
Chương 12 - Neha lên tiếng
Chương 13 - Một năm nữa trôi qua
Chương 14 - Vodka
Chương 15 - Chiến dịch quả lắc
Chương 16 - Ngày dài nhất đời tôi (1)
Chương 17 - Ngày dài nhất đời tôi (2)
Chương 18 - Ngày dài nhất đời tôi (3)
Chương 19 - Ngày dài nhất đời tôi (4)
Chương 20 - Ngày dài nhất đời tôi (5)
Chương 21 - Ngày dài nhất đời tôi (6)
Chương 22 - Ryan lên tiếng
Chương 23 - Kẹo sữa hạt điều
Chương 24 - Mình có làm nổi không?
Chương 25 - Ngày của những bức thư
Chương 26 - Gặp bố vợ
Chương 27 - Những kẻ năm phẩy
Lời cảm ơn
Phụ lục
Credits
Giới thiệu
B
ạn muốn biết cách luyện thi vào một trường đại học hạng
nhất? Ôi thôi đi, dễ chừng một nửa số cây trên thế giới đã bị
đốn để in các loại sách có khi đều đáng vứt vào sọt rác rồi còn gì.
Bạn muốn một cuốn cẩm nang dạy cách sống sót qua những
năm đại học? Thế cũng thôi đi, đến chúng tôi còn chẳng hiểu làm
sao có thể gắng gượng được đến phút cuối nữa là.
Còn nếu các bạn muốn tìm một tấm gương tày liếp về sự sa
ngã nơi giảng đường một khi bạn không biết suy nghĩ cho tử tế,
thì đây, câu chuyện về chúng tôi - ba ngôi sao thời trung học
nhưng lại thành ra Ba chàng ngốc đì đẹt điểm trung bình ngày
đại học với đủ trò quậy phá, gian lận, và cũng là Ba chàng ngốc
luôn sát cánh bên nhau nếm trải nào tình bạn khắc cốt ghi tâm,
nào tình yêu vượt qua mọi rào cản, nào tình thầy trò sáng trong
thân thiết, nào tình cảm gia đình sẵn sàng xả thân.
Và, có thể bạn đã biết, năm 2009, câu chuyện về chúng tôi đã
được đạo diễn Rajkumar Hirani chuyển thể thành Ba chàng ngốc bộ phim Bollywood phá mọi kỷ lục phòng vé để trở thành bộ
phim ăn khách nhất lịch sử Ấn Độ.
CÒN BÂY GIỜ, NÀO, HÃY CÙNG CHÚNG TÔI TRẢI NGHIỆM
NHỮNG NĂM THÁNG TUỔI TRẺ ĐIÊN RỒ NỔI LOẠN!
Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
Mở đầu
T
rước giờ tôi chưa bao giờ phải ngồi trong khoang xe cấp
cứu cả. Thật rùng rợn làm sao. Cứ như thể cả một bệnh viện
được ra lệnh phải thu xếp sơ tán ngay lập tức vậy. Nào dụng cụ y
khoa, ống truyền dịch, dịch truyền, hộp y tế bày kín quanh hai
chiếc cáng. Chẳng còn mấy chỗ cho tôi và Ryan đứng, khi Alok
còn đang nằm nhoài trên cáng. Thì với mười ba vết rạn xương,
bạn được ưu ái nằm cáng là đúng rồi. Tấm ga vốn trắng toát, giờ
đã phủ loang màu máu của Alok. Chẳng thể nhận diện được
người nằm đó chính là bạn tôi, bởi hai mắt cậu đang trợn ngược
lên còn lưỡi thì thè lè như một ông cụ quên mang răng giả. Sau
này bác sĩ bảo bọn tôi rằng bốn cái răng cửa đã bay mất rồi.
Tứ chi Alok bất động, hệt như nửa người bên phải bị liệt của bố
cậu ấy, gối bên phải của cậu gập theo cái kiểu khiến ai nhìn cũng
sẽ ngỡ cậu không có xương. Cậu nằm im lìm, và nếu phải đánh
cược thì tôi sẽ cược là cậu đã đi tong rồi.
“Nếu Alok vượt qua được nạn này thì tớ sẽ viết hẳn một cuốn
sách về những ngày điên rồ của chúng mình. Nhất định đấy,” tôi
thề. Một kiểu lời hứa vớ vẩn ta vẫn tự hứa với bản thân khi đầu óc
đang rối như mớ bòng bong và cơ thể rã rời sau suốt năm mươi
tiếng đồng hồ chưa được chợp mắt…
Chương 1
Đôi lời phân trần
T
rước khi đi vào nội dung chính của sách, xin bạn cho tôi đính
chính vài lời. Cuốn sách này tuyệt đối không phải cuốn cẩm
nang dạy bạn cách sống sót qua những năm đại học. Ngược lại,
có thể coi nó chính là tấm gương tày liếp về sự sa ngã nơi giảng
đường một khi bạn không biết suy nghĩ cho tử tế. Nhưng dù sao
đây cũng chỉ là quan điểm riêng của tôi thôi, bạn có đồng ý hay
không thì tùy. Tôi đồ rằng cả Ryan và Alok, vốn là hai kẻ tâm thần,
sau khi đọc xong chắc sẽ giết tôi mất, nhưng tôi chả quan tâm. Ý
tôi là, nếu hai cậu ấy muốn trưng ra phiên bản của mình thì có
thể tự đi mà viết một quyển khác. Nhưng Alok vốn tậm tịt khả
năng viết lách, còn Ryan dù muốn làm gì cũng đều làm được,
nhưng lại cầm tinh con lười nên chắc chắn sẽ không chịu đặt
mông xuống ghế để gõ phím đâu. Thế nên hai cậu cứ ngậm bồ
hòn đi nhé – đây là câu chuyện của tớ, người viết là tớ, và kể theo
kiểu nào là quyền của tớ.
À, còn một điều nữa tôi phải phân trần trước. Cuốn sách này sẽ
không giúp bạn thi đỗ vào Học viện Kỹ thuật Ấn Độ (IIT) đâu. Tôi
nghĩ rằng phải đến một nửa số cây trên thế giới đã bị đốn để in
các loại sách hướng dẫn luyện thi vào IIT rồi. Tuy hầu hết đều
đáng vứt rác, nhưng có khi những cuốn đó lại có ích hơn cuốn
này của tôi bạn ạ.
Ryan, Alok và tôi chắc hẳn phải là những người cuối cùng trên
quả đất có thể mách cho bạn đường đi nước bước vào IIT. Ba đứa
chúng tôi chỉ có thể nói một điều rằng, nếu bạn có thể tự khóa
mình trong một phòng đầy sách vở trong suốt hai năm ròng và
vứt chìa khóa đi, thì may ra bạn còn có cơ hội thi đỗ vào đây. Mà
nếu những năm học cấp ba của bạn chỉ khổ sở bằng một nửa tôi
thôi, thì có khi việc chôn mình dưới đống sách hóa ra lại không
phải là một ý tồi. Hai năm học cấp ba của tôi quả là địa ngục nơi
trần thế, và nếu không phải là đội trưởng đội bóng rổ hay biết
chơi ghi ta điện từ năm lên sáu, thì rất có khả năng bạn cũng chả
hơn gì tôi. Nhưng thôi tôi không muốn đào sâu vào chủ đề ấy làm
gì nữa.
Đấy, tôi đã đính chính trước rồi nhé, giờ thì bắt đầu được rồi.
Cuộc phiêu lưu nào cũng có giây phút khởi hành, và còn điểm
xuất phát nào tốt hơn cái ngày tôi nhập học IIT và lần đầu gặp gỡ
Ryan cùng Alok: chúng tôi được phân ở phòng cạnh nhau trên
tầng hai ký túc xá Kumaon. Theo lệ thường niên, đúng nửa đêm,
đám sinh viên khóa trên quây hết bọn ma mới chúng tôi lại trên
ban công lớn để bắt đầu nghi thức dằn mặt. Tôi vẫn còn dụi dụi
mắt khi cả ba đứa chúng tôi đứng nghiêm, trước mặt là ba gã
khóa trên. Một gã tên Anurag đứng dựa lưng vào tường. Một gã
khác, qua con mắt bồn chồn của tôi thì trông như một con quỷ
trong mấy chương trình thần thoại rẻ tiền hay chiếu trên ti vi –
cao hơn mét tám, nặng hơn trăm cân, đen, lông lá, hàm răng to
cộ chắc mười năm chưa gặp nha sĩ. Gã này mặc dù trông bặm
trợn thế, nhưng lại rất kiệm lời vì còn mải làm nền cho gã đại ca,
Baku, một cây tăm di động biết quấn khăn, và tôi đoán chừng
chắc cũng tỏa mùi gần giống thế.
“Cái bọn búng ra sữa này, ngủ nghê cho lắm vào? Đám oe con,
tự giới thiệu đi chứ?” gã hét to.
“Thưa đại ca em là Hari Kumar, sinh viên khoa Cơ khí, xếp
hạng 326 toàn Ấn Độ ạ.” Khi bị áp lực, tôi trở nên thật thà như
đếm.
“Thưa đại ca em là Alok Gupta, khoa Cơ khí, xếp hạng 453 ạ.”
Alok nói khi tôi liếc qua nhìn cậu ấy lần đầu tiên. Cậu ta cao xấp xỉ
tôi, một mét sáu lăm – nghĩa là lùn tịt – mắt đeo cặp kính dày cộp
to oành. Dáng người đẫy đà của cậu được choàng trong bộ quần
áo ngủ dài tay cổ truyền màu trắng tinh được là phẳng phiu.
“Ryan Oberoi, khoa Cơ khí, hạng 91, thưa đại ca,” Ryan nói
bằng giọng trầm khàn khiến mọi cặp mắt đều đổ dồn vào cậu ấy.
Ryan Oberoi, tôi lặp lại cái tên này trong đầu. Này nhé, đây rõ
là một chàng trai không hay bắt gặp ở IIT: cao ráo có lẻ, vóc
người gọn gàng do rèn luyện, và một khuôn mặt điển trai đến bất
công. Cậu ta bận một chiếc áo phông rộng màu xám có ba chữ
“GAP” khổ lớn màu xanh dương ngay trước ngực và quần ngố
đen bóng cắt tới gối. Có họ hàng ở nước ngoài là cái chắc, tôi nghĩ
bụng. Chứ làm gì có ai lại mặc áo GAP đi ngủ bao giờ.
“Lũ chết tiệt này,” Baku rú rít. “Cởi quần áo ra ngay.”
“Kìa Baku, sao không nói chuyện với chúng thêm một lúc nữa
chứ,” Anurag phản đối, lưng vẫn dựa vào tường, miệng ngậm
mẩu đầu lọc thuốc lá.
“Không nói niếc gì hết!” Baku giơ một bàn tay gầy nhẳng lên
cao. “Nói niếc gì, cứ cởi cái mớ quần áo chết tiệt ấy ra đi!”
Một gã trông như quỷ khác nhìn chúng tôi cười gian ác và cứ
vài giây lại đưa tay vỗ cái bụng trần. Chẳng còn cách nào khác
nên chúng tôi đành phải cởi bỏ lần lượt mọi mảnh vải trên người,
run bắn lên trước vẻ hoan hỷ quái đản trên gương mặt Baku khi
gã khoan thai đi qua đi lại, nhăn nhở kiểm tra từng đứa chúng tôi.
Cái sự trần trùi trụi càng làm nổi rõ sự khác biệt giữa cơ thể
chúng tôi khi tôi và Alok đều bẽn lẽn di di ngón chân cái trên mặt
sàn để cố tỏ ra thản nhiên về thân hình nhìn như quả bóng bay bị
vặn xoáy của mình. Mèn ơi, cái cậu Ryan lại có thân hình lực
lưỡng hoàn hảo thế cơ chứ, những búi cơ cắt ở những vị trí chuẩn
xác nhất và khung người chuẩn hiếm hoi như hình minh họa
trong sách sinh học. Bạn cứ nghĩ đến một pho tượng tạc ấy. Còn
Alok và tôi thì chẳng thể nào được gọi là nghệ thuật cả.
Baku ra lệnh cho Alok và tôi bước lên trước để đám ma cũ nhìn
cho rõ hơn và cười cho to hơn.
“Nhìn hai thằng này xem, mẹ chúng nó tọng cho ăn nhiều đến
mức sắp nổ rồi đây này, đúng là cái loại trẻ con uống sữa Farex,”
Baku cười nắc nẻ.
Gã mặt quỷ phá lên cười theo. Anurag vừa cười nhoẻn vừa
phun khói sau khi rít cạn một điếu thuốc nữa như để lấy le.
“Đại ca, xin đại ca, cho chúng em đi ạ,” Alok khẩn cầu Baku khi
gã tiến tới gần.
“Hả? Cho chúng mày đi à? Bọn tao đã kịp làm gì với đám mặc
váy chúng mày đâu. Nào hai thằng lợn này, quỳ cả bốn chân
xuống mau.”
Tôi ngoảnh sang nhìn mặt Alok. Mặc dù đôi mắt cậu ấy như ẩn
trốn sau cặp kính chống đạn cồm cộp nhưng chỉ cần nhìn khuôn
mặt méo xẹo là tôi cũng đủ biết cậu ấy đang chực trào nước mắt
giống như tôi.
“Nào, có tuân lệnh đại ca không thì bảo,” gã mặt quỷ mắng. Có
vẻ như gã này và Baku sống cộng sinh với nhau thì phải; Baku cần
cái sức vũ phu của gã, còn gã thì cần Baku như tên nô lệ cần chỉ
dẫn.
Alok và tôi quỳ phục xuống. Những tràng cười lại rộ lên, lần
này từ trên đầu chúng tôi vọng xuống. Gã mặt quỷ đề xuất ý kiến
cho chúng tôi thi bò, ý kiến nguyên bản đầu tiên của gã từ đầu tới
giờ, nhưng Baku phủ quyết ngay.
“Không đua điếc gì hết, tao có ý kiến hay hơn. Đợi tí, tao về
phòng cái đã. Còn hai con bò tồng ngồng này, cấm ngước nhìn
lên.”
Baku phóng thẳng về hướng đầu hành lang trong khi chúng
tôi chờ đợi suốt hai mươi giây căng thẳng, mặt cắm xuống sàn.
Tôi liếc sang bên và thấy nước mắt nhỏ lã chã từ trên mặt Alok
xuống sàn thành một vũng con con.
Trong lúc này, gã mặt quỷ bắt Ryan gồng người lên và bắt
chước những dáng đứng của võ sĩ. Tôi cược là cậu ta hẳn phải rất
ăn ảnh, nhưng không dám ngước lên để kiểm chứng.
Tai tôi dỏng lên khi nghe thấy tiếng bước chân Baku hối hả
quay lại.
“Xem tao có cái gì đây,” gã giơ hai tay lên.
“Baku, cái này để làm cái quái gì thế…?” Anurag hỏi trong khi
chúng tôi ngẩng đầu lên.
Trên mỗi tay gã là một chai Coke rỗng. “Cứ đoán thử đi,” gã
nói, gõ gõ hai cái vỏ chai vào nhau, làm mấy động tác kích dục.
Khuôn mặt nghiêm lại, nhưng hai tay vẫn gồng lên theo dáng
mẫu, Ryan đột ngột lên tiếng, “Đại ca, chính xác là anh muốn làm
gì?”
“Gì, lại còn chưa rõ à? Mà mày là ai mà dám chất vấn tao?”
Baku chựng lại.
“Dừng lại đi, đại ca,” Ryan lên giọng.
“Cút con mẹ mày đi,” Baku chửi, hai mắt lộ rõ vẻ không thể tin
nổi, trợn trừng kinh ngạc nhìn kẻ phản kháng trâng tráo dám
chống lại uy quyền của một bậc đàn anh.
Khi Baku đang chuẩn bị đưa hai cái chai vào vị trí, Ryan rũ bỏ
dáng đứng tượng tạc và nhảy phốc lên. Thừa cơ gã đang không
để ý, Ryan chộp lấy hai cái chai và dập mạnh xuống hai bàn chân
gã, khiến gã phải buông tay ra, hai cái chai đã nằm trong tay Ryan
như trong phim James Bond.
Cả lũ chúng tôi đều hiểu cú dập đó phải đau đến mức nào, vì
tiếng hét của Baku có tần số siêu âm.
“Bắt lấy thằng chó đẻ,” Baku rít lên trong đau đớn.
Chỉ số IQ của gã mặt quỷ bị diễn biến vụ việc làm lu mờ đi,
nhưng hai tai gã thì vẫn kịp bắt lấy mệnh lệnh hành động, nhưng
khi gã vừa định thần để ra tay thì cũng là lúc Ryan đập choang hai
vỏ chai vào lan can ban công. Giờ cả hai cái chai đều bị vỡ đáy, và
cậu quơ quơ hai cổ chai vỡ nham nhở lên không trung.
“Lại đây nào bọn chết tiệt,” Ryan chửi, mặt đỏ như miếng dưa
hấu. Baku và gã mặt quỷ lui lại vài bước. Anurag, nãy giờ vẫn
gườm gườm từ đằng sau, đột nhiên nói lớn. “Ơ kìa, mọi người
bình tĩnh lại nào. Sao lại đến nông nỗi này? Cậu kia tên gì ý nhỉ - à
Ryan, sao lại nghiêm trọng thế. Đùa vui chút thôi mà.”
“Tôi chả thấy gì vui hết,” Ryan gầm gừ. “Các anh cuốn xéo khỏi
đây được rồi đấy.”
Alok và tôi quay ra nhìn nhau. Tôi chỉ mong Ryan hiểu rõ cậu ấy
đang làm gì. Ý là, ừ thì cậu ấy đang cứu hai cặp mông của chúng
tôi khỏi cái chai Coke, nhưng cái chai Coke bị đập vỡ thì có thể
gây hậu quả khôn lường.
“Cậu nghe anh nói đây,” Anurag vừa lên tiếng thì bị Ryan cắt
ngang luôn.
“Có xéo ngay không,” Ryan gào to đến mức Baku như bị thổi
bay bởi âm hưởng khủng khiếp đó. Thực ra, gã đang lui dần từng
bước một, chậm mà chắc, cho tới khi gã rảo cẳng chạy như bay
khỏi đó, gã mặt quỷ chạy theo sát nút. Anurag há hốc miệng
đứng nhìn Ryan một lúc lâu, rồi nhìn qua bọn tôi.
“Bảo cậu ấy tự kiểm soát đi. Bằng không, rồi sẽ có ngày cậu ấy
cho cả hai chú mày tiêu đời đấy,” Anurag nói.
Alok và tôi lồm cồm bò dậy mặc quần áo vào.
“Cảm ơn Ryan nhé, tớ sợ phát run lên được,” Alok vừa nói vừa
tháo kính ra để lau nước mắt và mũi dãi, cuối cùng cũng được
đứng trực diện với người hùng của mình.
Phải có lý do thì người ta mới nói đàn ông không nên khóc, vì
khi đàn ông khóc trông thật xấu xí. Cặp kính của Alok trông đã
não nề lắm rồi nhưng đôi mắt húp híp ướt nhễu nhại như trẻ con
của cậu ấy thì còn có khả năng khiến bạn trầm cảm đến tự sát
mất thôi.
“Ừ, cảm ơn Ryan, cậu cũng liều thật đấy. Gã Baku bệnh hoạn
thật. Nhưng cậu nghĩ mấy gã đó có định làm thật không nhỉ?” tôi
cố lấy vẻ bình thản lên tiếng.
“Ai mà biết được? Có thể không,” Ryan xoay xoay khớp vai.
“Nhưng không thể đoán được khi nào thì những gã đó nổi cơn
lên đồng đâu. Tin tớ đi, tớ sống ở quá nhiều trường nội trú rồi.”
Động thái anh hùng của Ryan đủ để khiến ba chúng tôi nhanh
chóng trở nên thân thiết như keo dán Fevicol. Thêm vào đó,
chúng tôi lại là hàng xóm ký túc của nhau và học cùng khoa nữa.
Người ta cứ nói bạn không nên tiến xa hơn với những người bạn
lên giường ngay đêm hẹn hò đầu tiên. Ừ thì, mặc dù chúng tôi
chưa lên giường cùng nhau, nhưng chúng tôi đã nhìn thấy nhau
khỏa thân ngay từ lần gặp đầu rồi còn gì, nên có lẽ chúng tôi
không nên làm bạn với nhau mới phải. Nhưng bộ ba ngự lâm
pháo thủ này thì dù muốn cũng không tách rời nhau ra được.
“M-Á-Y-M-Ó-C,” trên tấm bảng đen kẻ đậm loạt chữ cái to
tướng.
Khi bước vào giảng đường thiết kế theo hình khán đài vòng
cung, mỗi đứa chúng tôi vớ lấy một xấp tài liệu phát tay. Vị giảng
viên ngồi cạnh bảng đen nhìn như con bọ cánh cứng trương
phồng đang dõi nhìn chúng tôi ổn định vị trí và chờ cho tiếng ồn
ào lắng xuống.
Trạc tứ tuần với mái tóc muối tiêu bóng loáng hẳn vừa được
chải vuốt ba thìa đầy dầu dừa, ông thầy bận áo sơ mi xanh nhạt
bỏ ngoài quần, túi ngực cắm một lúc ba cây bút và mấy thỏi phấn
trắng nhìn như một băng đạn.
“Xin chào các anh chị. Tôi là giáo sư Dubey khoa Cơ khí… thế
nào, ngày đầu tiên ở giảng đường đại học nhỉ? Các anh chị có
cảm thấy đặc biệt không?” giọng ông đều đều như máy.
Cả lớp vẫn im phăng phắc. Chúng tôi còn đang bận đọc lướt
qua tài liệu và làm quen với không khí bầy đàn này.
Đây là môn Quá trình Sản xuất, thường hay được gọi tắt là Quá
Sản cho gọn. Tài liệu có lược rõ giáo trình cho cả khóa, bao gồm
những công nghệ cơ bản của sản xuất – từ hàn mối, gia công, đúc
cho tới uốn và định hình sản phẩm. Đi kèm với giáo trình là
phương thức chấm điểm.
Kiểm tra chính – 40%
Kiểm tra phụ - 20%
Thực hành – 20%
Bài giao về nhà (6-8 bài) và Trắc nghiệm đột xuất (3-4 bài) – 20%
Sau khi không thấy ai mặn mà gì cho lắm với màn chào hỏi của
mình, giáo sư Dubey bèn đổi sang giọng hồ hởi hơn. “Tí nữa hãy
xem tài liệu cũng chưa muộn. Không phải lo, rồi các anh chị sẽ
được phân phát tài liệu cho no nê thì thôi, mỗi môn một xấp. Giờ
thì xếp chúng qua một bên đi,” ông vừa nói vừa đứng dậy tiến về
phía bảng.
Rồi ông rút một thỏi phấn ra khỏi túi bằng động tác vung tay
đầy hào khí như chiêu quăng mìn của mấy kẻ khủng bố ta hay
xem trên phim, gạch chân từ 'máy móc' khoảng sáu lần, và quay
ra nói. “Máy móc, lý do tồn tại duy nhất của một sinh viên khoa
Cơ khí. Tất cả những gì anh chị học ở đây đều được ứng dụng vào
máy móc hết. Nào, ai định nghĩa cho tôi xem máy móc là gì nào?”
Cả lớp lại càng lặng im hơn. Đó là bài học đầu tiên: những sắc
thái khác nhau của sự im lặng.
“Ai nào?” ngài giáo sư hỏi lại lần nữa khi ông bắt đầu đi xuyên
qua dãy bàn chúng tôi ngồi. Trong khi những đứa ngồi sát lối đi
đang cố hết sức tránh ánh săm soi của thầy, tôi quay đầu quan
sát đám bạn đồng môn mới. Cả lớp phải có đến bảy mươi người,
trên tổng số ba trăm toàn khóa. Tôi để ý thấy một cậu ngồi trước
đang nhìn theo thầy giáo đầy căng thẳng, cái đầu thò trước thụt
sau, miệng há hốc; đúng kiểu nhút nhát mà gã Baku chỉ cần búng
tay là run như cầy sấy.
“Anh này,” giáo sư Dubey chọn ngay tôi làm nạn nhân đầu
tiên.
Đó là lần đầu tiên tôi rơi vào trạng thái choáng váng đó, toàn
thân đóng băng, lưỡi dính líu ríu vào lợi, các mạch máu như vỡ
tung và mồ hôi tuôn trào như suối.
“Anh chứ còn ai, tôi gọi anh đấy,” ông thầy nói thêm.
“Hari, Hari…” có giọng nói nào từ trong đầu đang gọi vọng lại,
nhưng tôi đã hồn lìa khỏi xác mất rồi. Lẽ ra tôi phải cố mà rặn
bừa ra một câu trả lời bất kỳ, hoặc ít nhất cũng phải thú nhận 'Dạ
em không biết ạ' nhưng cái miệng tôi lại mở thành chữ ẠEÔẠ.
“Lạ nhỉ,” vị giáo sư chẩn đoán đầy hoài nghi rồi chọn nạn nhân
tiếp theo.
“Cậu áo kẻ ca rô kia. Phát biểu xem nào?”
Từ nãy đến giờ Áo Ca Rô vẫn hí hoáy giả vờ ghi chép để tránh
cái nhìn soi mói của giáo sư. “Dạ thưa thầy, máy móc là, thưa
thầy… là một loại thiết bị… như kiểu những linh kiện lớn… thưa
thầy… như kiểu bánh răng cưa lớn… và vân vân ạ…”
“Hả?” Giáo sư Dubey biểu lộ rõ sự khinh miệt với Áo Ca Rô như
muốn nhổ toẹt vào mặt cậu ta. “Đấy thấy chưa, cứ qua mỗi khóa
là tiêu chuẩn lại phọt phẹt đi một bậc. Tiêu chí đầu vào quá lỏng
lẻo!” Ông lắc lắc cái hộp sọ được tẩm đẫm dầu dừa, cái hộp sọ
chứa đủ thông tin toàn thư trên hành tinh này, bao gồm cả định
nghĩa về máy móc.
“Nói cứ như đúng rồi ấy. Mài mòn cả đũng quần suốt hai năm
trời mới đỗ được vào cái trường khỉ gió này. Với các ông bà ấy thì
một chọi một trăm vẫn còn quá lỏng lẻo,” Ryan thầm thì vào tai
tôi.
“Suuuuỵt,” giáo sư quay sang nhìn ba đứa chúng tôi ra lệnh,
“mà thôi, định nghĩa máy móc cũng đơn giản thôi. Bất kỳ thứ gì
giúp giảm thiểu nhân lực thì được gọi là máy móc. Bất kỳ thứ gì.
Thế nên cứ nhìn ra thế giới xung quanh mình là anh chị sẽ thấy
máy móc ở khắp mọi nơi.”
Bất kỳ thứ gì giúp giảm thiểu nhân lực, tôi nhẩm lại trong đầu.
Ừ thì cũng đơn giản đấy chứ nhỉ.
“Thế nên, từ những công xưởng thép khổng lồ cho tới những
chiếc chổi đơn giản, con người đã phát minh ra rất nhiều thứ để
giảm thiểu nhân lực,” vị giáo sư nói tiếp khi nhận thấy cả lớp như
đang bị hút hồn bởi lời giải thích quá đơn giản của mình.
“Máy bay ạ?” một đứa ngồi đầu bàn hỏi.
“Máy móc đấy,” giáo sư đáp.
“Cái ghim giấy,” một đứa khác gợi ý.
“Máy móc đấy.”
Thật tuyệt vời làm sao. Cái thìa, ô tô, máy xay sinh tố, con dao,
cái ghế - đám sinh viên đưa ra hết ví dụ này đến ví dụ kia, và vị
giáo sư chỉ có đúng một câu trả lời – máy móc.
“Hãy yêu mến thế giới quanh mình đi,” ông nở nụ cười đầu
tiên, “bởi các anh chị sẽ trở thành những ông chủ bà chủ của máy
móc đấy.”
Cảm giác hoan hỷ tập thể lan tỏa khắp cả lớp vì đã thành công
trong việc biến chuyển vẻ mặt nhăn nhó của giáo sư thành
những nụ cười.
“Thưa thầy, thế còn máy tập thể dục thì sao ạ, như cái ghế nằm
đẩy tạ chẳng hạn?” Ryan phá vỡ bầu không khí đầm ấm.
“Cái ghế đẩy thì sao?” Ánh hào quang trên mặt giáo sư Dubey
vụt tắt.
“Nó có giúp giảm nhân lực đâu ạ. Thực ra nó còn lấy thêm đấy
chứ.”
Cả lớp lại nín thinh.
“À, ý tôi là…” giáo sư Dubey vừa nói vừa cố kiếm lý lẽ để tranh
luận.
Chậc, cái cậu Ryan này đúng là sắc bén thật!
“Có lẽ nào định nghĩa vừa rồi hơi bị đơn giản quá mức không
ạ?” Ryan hỏi bằng giọng hiếu học đầy giả tạo.
“Cậu muốn chứng tỏ cái gì đấy hả?” ông thầy mím môi tiến lại
gần chúng tôi. “Ý cậu là tôi sai phỏng?”
“Dạ không đâu ạ, em chỉ…”
“Liệu cái thần hồn. Đây là lớp học của tôi, cậu cứ liều liệu đấy,”
giáo sư Dubey chỉ nói được có thế khi xoay người bước trở lại bục.
“Được rồi, tếu táo thế đủ rồi. Giờ ta tập trung vào Quá Sản,”
ông vừa nói vừa lau xóa chữ “máy móc” cùng sáu cái gạch chân,
“môn của tôi quan trọng lắm đấy. Tôi biết thế nào các giáo sư
khác cũng nói y như vậy về môn của họ. Nhưng tôi quan tâm đặc
biệt đến Quá Sản. Thế nên, đừng có cúp tiết, nhớ hoàn thành đầy
đủ bài giao về nhà và luôn chuẩn bị kỹ lưỡng, những bài trắc
nghiệm bất ngờ có thể rơi từ trên trời xuống bất cứ lúc nào.”
Rồi ông đi vào bài giảng về đúc, một trong những phương
pháp lâu đời nhất để xử lý kim loại. Sau một tiếng đồng hồ thao
thao về việc sắt nóng chảy thế nào và công nhân luyện kim đổ nó
vào khuôn cát ra sao, vị giáo sư kết thúc buổi học.
“Bài giảng hôm nay đến đây là hết. Một lần nữa, xin chúc các
anh chị may mắn trong khóa học ở đây. Hãy ghi nhớ rằng, như lời
giáo sư Cherian trưởng khoa này vẫn nói, chương trình học ở đây
được thiết kế nặng như vậy là để không ai được phép sao nhãng.
Và hãy tôn trọng điểm số. Anh chị nào học hành lẹt đẹt, thì tôi
đảm bảo đấy… anh chị sẽ không kiếm nổi việc, chẳng học lên cao
được, và tương lai coi như đi tong. Nhưng nếu anh chị đạt điểm
tốt, thì cả thế giới sẽ ngon như con sò non. Thế nên, đừng để tụt
điểm, một lần cũng không được, nếu không thì sẽ chẳng có sò
đâu, chỉ toàn bùn nhão thôi đấy.”
Một luồng điện chạy dọc theo sống lưng tất cả chúng tôi khi vị
giáo sư kết thúc lời phát biểu bằng việc thẳng tay đập toẹt cái
khăn lau bảng xuống bàn rồi cất bước rút lui trong một đám mây
bụi phấn.
Chương 2
Kẻ hủy diệt
N
gười ta nói, khi bạn vui thì thời gian trôi nhanh như gió. Chỉ
riêng kỳ học đầu tiên, với sáu môn, trong đó có bốn môn có
lớp thực hành, thời gian kéo lê vô cùng chậm chạp và uể oải,
những giây phút vui thú lặn đi đâu mất tăm. Hằng ngày từ tám
giờ sáng đến năm giờ chiều, chúng tôi bị khóa trái trong tòa học
viện tám tầng với những giờ lên giảng đường, lớp bổ túc và ca thí
nghiệm. Chiều buông xuống cũng là lúc chúng tôi nướng những
tiếng đồng hồ còn lại trong thư viện hoặc trong phòng riêng để
làm báo cáo và hoàn thành bài được giao. Mà đấy là còn chưa kể
các bài thi! Mỗi môn học có hai bài thi phụ, một bài thi chính và
ba bài trắc nghiệm bất ngờ; nếu tính trắng ra thì bảy bài nhân với
sáu môn là bốn mươi hai bài kiểm tra mỗi học kỳ. May mắn là
trong tháng đầu tiên các thầy cô đều nương tay không ra bài trắc
nghiệm nào cả, viện cớ rằng đây vẫn còn là giai đoạn châm chước
cho sinh viên lấy đà khởi động; nhưng giai đoạn châm chước đã
sắp kết thúc rồi và điều này có nghĩa là những bài trắc nghiệm có
thể thình lình hiện ra bất cứ lúc nào. Trong mỗi giờ giảng, chúng
tôi đều phải cố nắm bắt lấy những dấu hiệu gợi ý tinh vi của thầy
cô về khả năng giờ giảng tiếp theo sẽ có kiểm tra đột xuất.
Trong khi đó, tôi chơi với Ryan và Alok ngày càng thân hơn. Bố
Ryan là chủ một xưởng thủ công mỹ nghệ, nôm na là nơi các
nghệ nhân gốm sứ ngày đêm nai lưng ra chế tác bình hoa xuất
khẩu sang thị trường châu Âu. Cả bố và mẹ cậu ấy đều tích cực
tham gia kinh doanh, và việc họ thường xuyên đi công tác có
nghĩa là Ryan phải được gửi vào trường nội trú, một ngôi trường
sang trọng có kiến trúc thuộc địa ở thị trấn cao nguyên
Mussoorie.
Gia đình của Alok nói cho dễ nghe thì điều kiện hơi hạn chế,
còn nói thẳng ra thì là hộ nghèo. Mẹ cậu ấy là thành viên có thu
nhập duy nhất trong gia đình, và như tôi được biết thì lương giáo
viên cùng lắm cũng chỉ ba cọc ba đồng. Thêm vào đó, một nửa
lương hằng tháng của bà thường xuyên phải trang trải cho thuốc
men chăm sóc chồng. Lại còn bà chị gái Alok tuổi càng ngày càng
tiến gần cái “ngưỡng ế”, theo lời tả não nề của Alok, đấy cũng là
một mối lo lớn khác của cả nhà cậu ấy. Cứ nhìn đấy thì tôi cũng có
thể áng chừng bà chị hẳn cũng không thể nào được liệt vào dạng
sắc nước hương trời.
Tôi cũng thông thuộc dần với Kumaon và một số bạn bè cùng
ký túc. Tôi sẽ không đi sâu vào từng người một, nhưng ở góc
hành lang là Sukhwinder có biệt hiệu “Ông Hớn Hở” vì chỉ cần bắt
gặp bất kỳ thứ gì nhìn hao hao giống con người là cậu này nhoẻn
ngay ra một nụ cười nhăn nhở. Ngay sát nách là phòng của
Venkat cần cù có thói quen dán kín cửa sổ bằng giấy đen dày và
tự khóa mình ở rịt bên trong. Bên kia hành lang là dãy phòng của
đám lớp trên, bao gồm cả Baku, Anurag và những loài vật còn lại.
Ryan, Alok và tôi thường hay học bài cùng nhau mỗi tối. Một
buổi chiều nọ, một tháng sau khai giảng, ba đứa ngồi tụ tập
trong phòng tôi để hoàn thành cho kịp hạn bài tập môn vật lý
lượng tử.
“Chết tiệt,” Ryan nhấc mình khỏi ghế để vươn vai co duỗi cái
cột sống hoàn hảo của mình. “Thật là một tuần điên rồ, nào lên
lớp, làm bài tập, rồi lại lên lớp, rồi lại làm bài, đấy là còn chưa kể
mấy bài trắc nghiệm sắp tới. Sống thế này cũng gọi là sống à?”
Alok đang ngồi ở bàn tập trung làm bài, đầu cúi vẹo sang một
bên, chỉ cách tờ giấy có năm phân. Lúc nào cậu ấy cũng viết ở tư
thế này, đầu gí xuống gần bàn, ngón tay nắm chặt bút, những tờ
giấy trắng phản chiếu trong cặp kính dày cộp.
“Gì c…” Alok ngước lên hỏi như kẻ ngớ ngẩn.
“Tớ bảo là sống thế này mà cũng gọi là sống à?” Ryan hỏi,
nhưng lần nay lại quay sang phía tôi.
Tôi đang ngồi vắt chân trên giường, vật lộn với bài vật lý kê
trên tấm bảng vẽ. Đến lúc phải giải lao rồi, tôi đặt bút xuống.
“Cậu thích gọi gì thì gọi,” tôi ngáp một cái to đến méo cả
miệng, “nhưng chả thay đổi được gì đâu.”
“Tớ thấy thế này chả khác gì đi tù. Khác gì đâu. Nhà tù chết
tiệt,” Ryan đấm một cú vào bức tường đã bong tróc.
“Ơ thế cậu quên rằng đây là IIT, trường đại học tốt nhất nước
à,” Alok bật cười.
“Thế thì sao? Thì được phép tống hết học sinh vào trại giam
à?” Ryan đưa tay chống nạnh.
“Không. Nhưng phải có tiêu chuẩn nhất định chứ,” Alok nâng
bàn tay lên ra ý đo chiều cao.
“Chuẩn thế này mà gọi là cao à? Quần quật đến đêm như một
đám ong thợ đần độn. Hôm qua Quá Sản, hôm kia Cơ Ứng, hôm
nay Lý Lượng… cứ triền miên thôi,” Ryan lầu bầu. “Chậc, tớ phải
giải lao mới được. Ai muốn đi xem phim nào?”
“Thế còn bài tập thì sao?” Alok chớp mắt.
“Rạp Priya đang chiếu Kẻ hủy diệt đấy,” Ryan đánh trống lảng.
“Thế mấy giờ mình mới ngủ?” Alok hỏi.
“Cậu này con nhà nề nếp nhỉ?” Ryan nói vẻ bao dung.
“Tớ sẽ đi,” tôi nói, dẹp tấm bảng vẽ qua một bên, “nào Alok, lát
nữa mình làm tiếp.”
“Lát nữa là sẽ muộn lắm đấy nhé,” Alok ngần ngừ cảnh cáo.
Tôi đứng dậy rút chiếc bút ra khỏi tay cậu ấy cất vào hộp dụng
cụ hình học. Vâng, Alok có hẳn một chiếc hộp đựng dụng cụ hình
học như thể năm nay cậu ấy mới tròn mười hai tuổi.
“Đứng dậy nào,” tôi nói, vừa lúc để ý thấy trong hộp có hai cây
bút vẽ. “Này cậu mang theo bút vẽ làm gì thế?”
“À không có gì,” Alok ấp úng.
Tôi nhấc hai cây bút lên làm bộ vẽ vòng cung trong không khí.
“Thế thì mang theo làm gì? Để tô màu sơ đồ mạch điện à?” Tôi tự
bật cười bởi câu bông đùa của mình, tay vẫn khua khoắng hai cây
bút. “Hay là để thể hiện tâm hồn nghệ sĩ trong giờ Quá Sản? Để
vẽ khuôn mặt quàu quạu của giáo sư Dubey à?”
“Không. Thật ra là bút của bố tớ đấy. Ông vốn là họa sĩ, nhưng
giờ thì ông bị liệt rồi.”
Trong cuộc đời, có những giây phút bạn chỉ ước sao khủng
long không tuyệt chủng và chỉ cần huýt sáo là sẽ có một con chạy
ra nuốt chửng bạn. Tôi như đóng băng, hai tay trơ ra giữa không
trung.
Trông thấy bộ dạng tôi, Ryan phải cắn răng lại để vừa cố không
phì cười, vừa chẹp chẹp đầy thông cảm với Alok. “Thật vậy à Alok?
Chuyện buồn quá. Tớ rất tiếc,” cậu ta nói, khoác vai Alok. Đồ chết
giẫm, dám ghi điểm qua mặt tôi trong khi có phải lỗi của tôi đâu
cơ chứ.
“Không sao đâu. Cũng từ lâu lắm rồi. Giờ cả nhà tớ đã quen với
việc ấy rồi,” cuối cùng thì Alok cũng đứng dậy để đi xem phim,
trong khi tôi vẫn đang ước giá như mình bốc hơi được.
Khi chúng tôi bước ra khỏi phòng, Ryan sánh vai cùng Alok,
còn tôi lẽo đẽo theo sau cách sáu bước chân.
“Chậc, cả đời tớ chỉ toàn sống trong trường nội trú nên chẳng
thật sự hiểu được. Chắc phải khó khăn lắm nhỉ. Làm sao gia đình
cậu xoay xở được?” Ryan tiếp tục.
“Thực ra được bữa nào hay bữa nấy thôi. Mẹ tớ là giáo viên
Sinh vật. Nguồn thu duy nhất của cả nhà đấy. Bà chị tớ vẫn chưa
học xong đại học.”
Tôi gật gù, cố hết sức làm ra vẻ mình cũng cảm thông với hoàn
cảnh bạn tôi lắm.
“Chứ các cậu nghĩ xem làm sao tớ lại thi đỗ được vào IIT? Hai
năm vừa qua tớ phải chăm sóc bố,” Alok nói.
“Thật thế à?” tôi hỏi, chớp lấy cơ hội tham gia vào cuộc tâm sự.
“Ừ, ngày nào sau giờ học tớ cũng phải chăm bố và học bài.”
Ryan có xe nên việc đi xem phim trở nên dễ dàng hơn. Đi xe
máy mà đèo ba như bánh kẹp là trái luật, nhưng mấy bác cớm có
tóm được bạn thì cũng hiếm khi đòi hơn hai mươi đồng. Khả
năng bị tóm chưa đến một phần mười, nên Ryan kết luận theo cơ
sở x...
 






